Phật Học‎ > ‎Kinh‎ > ‎

Kinh Thiên Thỉnh Vấn

 

KINH THIÊN THỈNH-VẤN[1]

- Đường, Huyền-Trang dịch chữ Phạm ra chữ Hán.

- Thích-Tâm-Châu dịch chữ Hán ra chữ Việt.

 

Chính tôi được nghe: một thời kia đức Thế-Tôn ở nơi vườn của ông Cấp-Cô- Độc, trong Thệ-Đa-lâm, nước Thất-La-Phạt (Sràvasti).

Khi ấy, có một Thiên-nhân (người cõi Trời) dung-nhan đẹp lạ, vào khoảng ban đêm, thân tới nơi Phật, đỉnh lễ chân Phật, rồi đứng lui về một bên. Vị Thiên-nhân ấy uy-quang rực-rỡ rất là rộng lớn, soi sáng khắp cả vườn Thệ-Đa-lâm.

Bấy giờ vị Thiên-nhân kia nói ra bài tụng, có nghĩa vi-diệu, thỉnh-vấn đức Phật:

            - Gì là dao gươm sắc?

              Gì là thuốc thảm-độc?

              Gì là lửa cháy bừng?

              Gì là tối mù-mịt?

Khi ấy đức Thế-Tôn cũng dùng bài tụng đáp lại vị Thiên-nhân kia:

            - Lời thô: dao gươm sắc,

             Tham-dục: thuốc thảm-độc;

              Lửa giận-bực cháy bừng,

              Vô-minh tối mù-mịt.

Thiên-nhân lại thỉnh-vấn:

            - Người nào là được lợi?

              Người nào là mất lợi?

              Gì là giáp-trụ[2] bền?

              Gì là dao gậy tốt?

Đức Thế-Tôn đáp:

            - Người cho là được lợi,

              Người nhận là mất lợi;

              “Nhẫn” là giáp-trụ bền,

              “Tuệ” là dao gậy tốt.

Thiên-nhân lại thỉnh-vấn:

            - Gì gọi là giặc-cướp?

              Gì là của Trí-nhân?

              Gì mà trong Nhân-Thiên,

              Nói là: hay cướp-bóc?

Đức Thế-Tôn đáp:

            - Nghĩ tà là giặc-cướp?

              “Giới” là của Trí-nhân;

              Trong các cõi Nhân-Thiên,

              Phạm giới: hay cướp-bóc.

 

Thiên-nhân lại thỉnh-vấn:

            - Gì là rất yên vui?

              Gì là giàu sang lớn?

              Gì là thường đoan-nghiêm?

              Gì là thường xấu-xí?

Đức Thế-Tôn đáp:

            - Ít muốn rất yên vui,

              Biết đủ giàu sang lớn;

              Giữ giới thường đoan-nghiêm,

              Phá giới thường xấu-xí.

Thiên-nhân lại thỉnh-vấn:

            - Gì là quyến-thuộc thiện?

              Gì là tâm oán ác?

              Gì là khổ cực trọng?

              Gì là vui thứ nhất?

Đức Thế-Tôn đáp:

            - “Phúc” là quyến-thuộc thiện,

              “Tội” là tâm oán ác;

              Địa-ngục khổ cực trọng,

              “Vô-sinh” vui thứ nhất.

Thiên-nhân lại thỉnh-vấn:

            - Gì “ái” mà không hợp?

              Gì hợp mà không “ái”?[3]

              Gì là bệnh cực nhiệt?

              Ai là Đại-lương-y?

Đức Thế-Tôn đáp:

            - Mọi dục-ái không hợp,

              Giải-thoát hợp, không “ái”;

              “Tham” là bệnh cực nhiệt,

             Phật là Đại-lương-y.

Thiên-nhân lại thỉnh-vấn:

            - Gì che được thế-gian?

            Gì làm mê thế-gian?

            Gì làm bỏ bạn thân?

            Gì ngăn lối sinh Thiên?

Đức Thế-Tôn đáp:

            - “Không trí” che thế-gian,

              “Si” làm mê thế-gian;

              Sẻn-tham bỏ bạn thân,

              Nhiễm-trước ngăn sinh Thiên.

Thiên-nhân lại thỉnh-vấn:

            - Vật gì lửa không cháy,

              Gió cũng chẳng xé tan;

              Nước không làm mục nát,

              Lại phù-trì thế-gian?

              Gì cùng vua chống giặc,

              Dũng-mãnh kháng-cự nhau;

              Không bị Nhân, Phi-Nhân,[4]

              Tới nơi xâm-đoạt được?

Đức Thế-Tôn đáp:

            - “Phúc”, lửa không cháy được,

              Gió cũng chẳng xé tan;

              “Phúc”, nước không làm mục,

              Thường phù-trì thế-gian.

              “Phúc”, cùng vua chống giặc,

              Dũng-mãnh kháng-cự nhau;

              Không bị Nhân, Phi-nhân,

              Tới nơi xâm-đoạt được.

Thiên-nhân lại thỉnh-vấn:

            - Con nay còn ngờ-vực,

              Thỉnh Phật vì trừ-đoạn;

              Đời nay đến đời sau,

              Ai tự dối cực độ?

Đức Thế-Tôn đáp:

            - Người có nhiều của báu,

              Mà không hay tu phúc;

              Đời nay đến đời sau,

              Họ tự dối cực độ.

Bấy giờ, Thiên-nhân kia nghe Phật Thế-Tôn nói kinh này rồi, vui mừng hớn-hở, khen chưa từng có, đỉnh lễ chân Phật và liền ngay trước Phật thốt-nhiên biến mất.

 

 

 

 



[1] Kinh này là cuốn kinh số 592 trong Đại-Tạng kinh.

[2] Áo mũ nhà binh.

[3] Ái là chỉ cho “tham-ái”. Hợp và không hợp đây là chỉ vào đạo “giải-thoát” mà nói.

[4] Nhân là loài người; Phi-nhân là Thiên, Long, quỷ-thần v.v…