Văn Học‎ > ‎Thi Kệ‎ > ‎

Cũng Mừng Thôi

CŨNG MỪNG THÔI!


Người người mừng tuổi, cũng mừng thôi!
Cái nghĩa nhân-sinh đã thế rồi!
Vinh nhục, buồn vui chung lẽ sống,
Cho đời thêm đẹp, đạo thêm tươi!

Ai biết chăng ai nghĩa chữ “đời”,
Năm chìm bảy nổi, chín chơi-vơi!
Xuân tươi, Hạ nóng, Thu vàng úa,
Đông lạnh, khoe bông tuyết trắng ngời!

Gặp thời tao-loạn, chĩu hai vai,
Vì đạo, vì đời quyết một hai.
Dựng lại cơ-đồ dòng giống Việt,
Giữ gìn đạo cả của Như-Lai!

Đường đi xuông xẻ, dễ hay không?
Vạn khổ, thiên nan, lắm bão bùng!
Hưởng-ứng, rồi ra, đâu lại đó,
Cho mình, hơn cả lẽ cho chung!

Nghiệp-vận trao cho cả mọi người,
Thiên-tai, nhân-họa kể sao nguôi!
Cầu mong tỉnh-thức, cùng xây-dựng,
Cho đất yên vui, mát cõi đời!

Cho nước non nhà thoát hiểm nguy,
Vững vàng biển cả với biên-thùy.
Dân an, hạnh-phúc, tà lui bước,
Đạo cả muôn đời được phát huy!

    Montreal, tháng 7, 2010
    Hòa Thượng Thích Tâm Châu