Văn Học‎ > ‎Thi Kệ‎ > ‎

Lô Sơn

LÔ SƠN

Lô-sơn yên tỏa, Triết-giang triều,
Vị đáo, thiên ban hận bất tiêu.
Đáo dĩ, hoàn lai, vô biệt cảnh,
Lô-sơn yên tỏa, Triết-giang triều.


Phỏng-dịch:


Mù tỏa Lô-sơn, sóng Triết-giang,
Khi chưa đến được hận muôn ngàn.
Đến rồi về lại không gì khác,
Mù tỏa Lô-sơn, sóng Triết-giang.


Khói Lô-sơn, sóng Triết-giang,
Ước mong sao tới, muôn ngàn nghĩ suy!
Tới nơi, về, cảnh khác gì!
Vẫn Lô-sơn khói, sóng thì Triết-giang!
                    Từ-Quang, 05-7-2000
                    Hòa-Thượng Thích-Tâm-Châu