Văn Học‎ > ‎Thi Kệ‎ > ‎

Vườn Thơ Tịnh Độ 1

VƯỜN THƠ TỊNH ĐỘ*

Dịch giả: Hòa Thượng Thích Thiền Tâm

 

Ta Bà cõi nghiệp sự tung hoành,

Nói đến Liên bang mộng cũng thanh,

Hơi thở chẳng vào nghìn kiếp hận,

Tấc lòng dám bỏ sáu thời danh?

Như gà ấp trứng liền hơi ấm,

Tợ lửa nung vàng luyện mới tinh

Một niệm gốc tình trừ sạch hết,

Tánh chơn lồ lộ khối viên minh.

Châu Quang Cư Sĩ

 

Cảnh yên, người vắng, giữa thanh thiên,

Siêng giữ thân tâm dám trễ kiên?

Chém đứt niệm trần dây nghiệp rậm,

Phá tan ý vọng núi mê cao.

Giọt châu nhớ Phật, châu chưa dứt,

Mối tưởng quy Tây, tưởng lại nhiều!

Những mến đài sen hoa cánh ngọc,

Nghĩ cho tên họ đã đều nêu.

Tháng hạ ngày tàn tiết nóng sao!

Trong bầu hỏa trạch chịu hừng thiêu.

Một vùng cây biếc che lầu các,

Mười dặm sen tươi chói họa kiều.

Mắt ngắm trời Tây lòng ngớ ngẩn

Lệ theo tiếng Phật dạ tiêu điều.

Bao giờ về được ao trong mát?

Trần lụy bao nhiêu sạch bấy nhiêu!

Thốn Hương Trai Chủ

 

Lúc đi dễ thuận niệm Di Đà,

Một Phật tùy theo một bước qua.

Dưới gót hằng thời chơi Tịnh Độ,

Trong tâm mỗi niệm cách Ta Bà.

Dạo quanh hoa liễu nhưng thường nhớ,

Lên xuống non sông vẫn chẳng xa.

Đợi lúc vãng sanh về Cực Lạc,

Mười phương du ngoạn tự như mà!

 

Khi nằm niệm Phật lặng âm thinh,

Hơi thở nương theo giữ hiệu danh.

Một gối gió thanh trong vạn dặm.

Nửa giường trăng sáng khoảng ba canh.

Đã không trần lụy tâm yên tịnh.

Duy có liên hoa mộng dễ thành.

Giấc điệp mơ màng chư Phật hiện,

Tỉnh ra còn vẫn nhớ phân minh.

Tỉnh Am Pháp Sư

 

Đời người trăm tuổi, ai trăm tuổi?

Chuyện cũ quay nhìn, chuyện mộng mê!

Nghĩ khóc đồng lưu đi lạc mất,

Lãng quên cõi Tịnh chẳng lo về!

Phạm Kỳ Thiền Sư

 

Đêm dài dễ mộng về thôn cũ,

Năm hết không quên phận lữ hành.

Mười vạn ức đường quê Cực Lạc,

Tấc lòng mang mển những thâu canh!

Tư Tề Lão Nhân

 

Nói đến vô thường mọi việc khinh,

Đói ăn khát uống biếng kinh dinh.

Một lòng chuyên hướng trời An Dưỡng.

“Vạn thiện đồng qui” nhớ Vĩnh Minh!

Mãng tưởng ngày về chửa đến ngày,

Bên trời du tử mộng hồn bay!

Tỉnh mơ, tiếng nhạn rơi đêm vắng,

Tin tức miền Tây chậm vãng lai?

Sở Thạch Lão Nhân

 

Tóc sương thay mái đầu xanh,

Một đời sự nghiệp nghĩ thành không hoa!

Soi bổn phận

Lánh đường tà.

Âm thầm thời tiết đổi.

Lặng lẽ tháng ngày qua.

Kíp mau tìm đến chân thường lộ,

Dám chậm chờ xem bịnh tử mà!

Cõi Phật đâu xa cách?

Về chăng chỉ tại ta!

Mỗi niệm chỉ cần không thoái chuyển.

Ao vàng đã sẵn có Liên Hoa.

Thân tàn về cõi báu,

Sen nở thấy Di Đà!

Liên Ẩn Thiền Sư

 

Lầu quỳnh cách biệt những năm xưa,

Lối cũ đường xa bước trở về,

Tháng ngày hờ hững,

Tóc điểm hoa lê!

Lòng theo bóng nguyệt trời tây xế,

Tai lắng nghe chim tiếng nhớ quê

Lá thu rơi rụng...

Tấc dạ não nề!

Đỉnh trầm xông đốt ngân hơi khánh,

Hướng cõi Liên bang phát nguyện thề:

Ta Bà đã chán chê...!

Tra Am Thiền Sư

 

Ngày tháng chim lồng quanh quẩn,

Thân người bèo nước linh đinh

Trăm năm tạm gởi kiếp phù sanh,

Há lại mơ màng chẳng tỉnh?

Đem mối trần duyên giũ sạch,

Đừng cho mộng cảnh lưu đình.

Di Đà sáu chữ ấy chơn kinh,

Đường lối tu hành tiệp kính!

 

Chẳng luận sang, hèn, ngu, trí.

Không phân già, trẻ, gái, trai.

Có tâm làm được đấng Như Lai,

Lời thật lưu truyền vẫn tại!

Sáu chữ Di Đà rất dễ,

Một lòng tưởng niệm đừng sai.

Thân nầy thề chiếm tử kim đài,

Gắng giữ niệm tâm chớ trái!

            Linh Thoại Thiền Sư

 

Hơn sáu mươi năm,

Thoáng dường xuân mộng.

Tỉnh ra thôi một giấc hoàng lương!

Phù hoa bóng huyễn,

Có mấy phong quang?

Nhìn xem đã rõ...

Cắt mối tơ vương,

Mặc kẻ lao nhao chốn hí trường!

Lều tranh núi biếc,

Bổn phận lo lường

Tùy duyên thong thả.

Rửa bát đốt hương.

Đem tâm quy hướng cõi thanh lương!

Mênh mang biển nghiệp,

Đau khổ bao dường!

Quay đầu trông lại thấy thêm thương!

Trang Nghiêm Cư Sĩ

 

* trích Lá Thư Tịnh Độ-Hòa Thượng Thích Thiền Tâm