Văn Học‎ > ‎Thi Kệ‎ > ‎

Vườn Thơ Tịnh Độ 2

VƯỜN THƠ TỊNH ĐỘ II *

Dịch giả: Hòa Thượng Thích Thiền Tâm

 

Canh khuya tựa cửa nhìn trăng lặn,

Chiều tối đẩy song ngắm bóng tà.

Đất khách từ lâu trôi nổi mãi,

Khẩn cầu Phật rước lại hương gia.

                    Thốn Hương Trai Chủ

 

Đường tịnh khuyên mau cất bước ngay,

Mạng người hô hấp bảo cho hay!

Nghìn vàng tấc bóng nên yêu tiếc,

Siêu, đọa trông mong một kiếp này!

                    Nhứt Nguyên Thiền Sư

 

Thuyền chạy về Tây, nhớ cố hương,

Ao sen giờ hẳn gió thanh lương?

Phiêu lưu khó nại, lòng về thiết,

Lá phướn chùa ai dưới tịch dương?

                    Minh Bản Thiền Sư

 

Đường tu mười vạn, một đầu lông,

Ai gọi trời Tây lộ viễn vông?

Cảnh Phật chẳng ngoài tâm thấy được,

Chân dung nơi định vẫn thường trông.

                    Cổ Khê Thiền Sư

 

Rất sợ lâm chung nghiệp thức mê,

Khôn thành chánh niệm, lưỡi hầu tê.

Nếu như bình nhật không chuyên thiết,

Đâu sẵn tư lương lúc trở về?

                    Tây Nhất Cư Sĩ

 

Luân hồi nẻo ấy hiểm phi thường!

Cầu đấng từ bi dắt dẫn đường.

Chẳng đợi ao vàng sen chớm nở,

Trước đem hồn mộng đến Tây phương.

                    Dục Sơn Pháp Sư

 

Đống xương sanh tử dường non cả,

Giọt lệ chia ly nước biển đầy!

Thế giới ngày kia rồi cũng hoại,

Đời người khoảnh khắc chớ mê say.

Cái thân nam nữ ngàn phen đổi,

Mà kiếp sừng lông vạn lúc thay.

Muốn khỏi luân hồi nhiều khổ hận,

Phải tu Tịnh độ gấp khi này.

                    Ưu Đàm Đại Sư

 

Sớm về an dưỡng mà ngơi nghỉ,

Đừng đối Ta Bà luận có không.

Lửa nghiệp khi hừng, dùng nước định,

Niệm trần lúc khởi, gắng ra công.

Nén hương siêng lễ ba ngàn Phật,

Tràng chuỗi cần chuyên một tấc lòng.

Xót cảnh mẹ già trông tựa cửa,

Hững hờ du tử chạy tây đông!

                    Tây Liên Cư Sĩ

 

Tịnh độ sao riêng chỉ cõi Tây,

Muốn cho tâm niệm có nơi về.

Môn đầu được nhập, môn môn nhập,

Bước trước lầm mê, bước bước mê.

Chỉ thẳng hạ phàm đồng thượng thánh,

Không rời phiền não chứng bồ đề.

Sen vàng bạn tốt chừng nào gặp?

Sánh bước nhàn du lối cảnh quê.

                    Thốn Hương Trai Chủ

 

Thân tàn quang cảnh có bao mà,

Bọt nước làn sương một sát na!

Gió lạnh riêng thương thu quạnh quẽ,

Lá vàng những xót tuổi suy già!

Tấm lòng để sạch, hư danh mất,

Tay chuỗi lần theo tiếng Phật qua.

Trân trọng khuyên ai nên gắng sức,

Chớ cho muôn kiếp lụy Ta Bà.

                    Thật Hiền Đại Sư

 

Bước đến Tây phương thấy suốt thông,

Mây lòng tan sạch lộ trời trong.

Không ngằn sát độ lung linh khắp,

Đầy cõi chơn thân rực rỡ cùng…

Các ngọc đài hoa chen ẩn ẩn,

Cây vàng diệu bích chiếu trùng trùng!

Làu làu một khối quên tung tích,

Muôn tượng sanh bày cảnh sắc dung.

                    Niết Bàn Sám Chủ

 

 

* Trích Hương Quê Cực Lạc- Hòa Thượng Thích Thiền Tâm