Văn Học‎ > ‎Thi Kệ‎ > ‎

Xuân Như Tại

 

XUÂN NHƯ TẠI


Mặc vận-chuyển, xuân đi, xuân lại lại,
Dù doanh hư tiêu trưởng (1) vẫn như thường.
Âm vô ngôn chung điệu nhạc muôn phương,
Mần ẩn-hiện dệt hồn xuân như-tại.

Lòng gió chuyển kinh qua thiên vạn tải,
Hư-không tràn thanh-khí ngợp chân-không.
Mây xa xưa vẫn thanh-thản trập-trùng,
Trăng Viên-Giác vẫn là trăng muôn thuở.

Tràn pháp-giới ánh linh-quang rực-rỡ,
Chim thênh-thang, hoa bướm rộn-ràng tươi.
Non xanh xanh, bất động, ngút chân trời,
Biển bát-ngát, một mùi (2) không giới-hạn.

Nước vẫn ướt tự đáy nguồn vô tận,
Sóng gầm vang, thể-tính vẫn thường như.
Ánh dương hồng hơi ấm hệt ban sơ,
Sao lấp-lánh trên màn tơ xanh thẳm.

Nhịp bước nhẹ in dấu chân lẫm-chẫm,
Tóc phơ màu run gọi bóng thời-gian.
Rằng vinh-hoa, phú-quý trộn cơ-hàn,
Xưa, sau mãi vẫn một nguồn sinh-lực.

Hoa-tạng-giới trùng trùng vô cùng cực,
Luồng tâm-tư vi-tế bản-nhiên hoài.
Lầm sự-vật làm chi thêm bải-hoải!
Xuân là xuân trong tự-tại như-như!

            Hòa Thượng Thích Tâm Châu


(1) Sự-vật luôn luôn trong trạng-thái: đầy, vơi, mòn, nở.
(2) Nước biển chỉ có một vị mặn, đạo Phật có một vị giải-thoát.

(Trích Tập thơ  "Cánh Hoa Tâm")